Lagu lain dari Khoi Vu
Deskripsi
Komposer: Quách Thanh Duy
Penulis Lirik: Quách Thanh Duy
Lirik dan terjemahan
Asli
Khi cơn mưa quay về nơi đây, mang theo bao tháng ngày năm ấy, mình đã luôn kề vai, mình đã luôn tươi cười.
Ta băng qua chặng đường buồn vui, và dẫu biết vẫn sẽ có muôn vàn tiếc nuối, thì cũng sẽ đến một ngày. . .
mà ta phải nói ra lời tạm biệt.
Dẫu biết những nỗi buồn đã khiến ta thở dài, vì thời gian sẽ chẳng lưu luyến quay lại, hãy cứ nhớ rằng phút giây này, mình đã mỉm cười vậy thôi!
Và đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại, để cho nó ngủ vùi trong ký ức.
Sau khi hành trình này kết thúc, mình cứ nắm thật chặt tay nhau, mình đi về thôi.
Đã có lúc ta thật cô đơn, bây giờ thấy nhớ những phút giây gần nhau hơn.
Thật giống như nhà, thật giống như là một giấc mơ.
Dẫu vẫn biết khi mình rời đi, sẽ khó giấu nước mắt lăn dài trên mi, thì ta vẫn phải chấp nhận rằng, rằng ta phải nói tạm biệt mà thôi!
Dẫu biết những nỗi buồn đã khiến ta thở dài, vì thời gian sẽ chẳng lưu luyến quay lại, hãy cứ nhớ rằng phút giây này, mình đã mỉm cười vậy thôi.
Và đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại, để cho nó ngủ vùi trong ký ức.
Sau khi hành trình này kết thúc, mình cứ nắm thật chặt tay nhau, mình đi về thôi.
Đi về, đi về, nắm tay nhau mình đi về. Đi về, đi về, nắm tay nhau mình đi về.
Đi về, đi về, nắm tay nhau mình đi về. Đi về, đi về thôi!
Đừng quên nhau, dù chỉ một giây thôi, để nỗi nhớ được tràn vào mắt mãi.
Dù chân trời kia rất xa, nhưng ngàn con đường vẫn sẽ chờ đợi ta.
Dẫu biết những nỗi buồn đã khiến ta thở dài, vì thời gian sẽ chẳng lưu luyến quay lại, hãy cứ nhớ rằng phút giây này, mình đã mỉm cười vậy thôi.
Và đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại, để khoảnh khắc ngủ vùi trong ký ức.
Sau khi hành trình này kết thúc, mình cứ nắm thật chặt tay nhau.
Đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại, để cho nó ngủ vùi trong ký ức.
Sau khi hành trình này kết thúc, mình cứ nắm thật chặt tay nhau. . .
mình đi về thôi!
Terjemahan bahasa Indonesia
Saat hujan kembali datang ke sini, membawa serta hari-hari dan tahun-tahun itu, aku selalu berada di sisimu, aku selalu tersenyum.
Kita menjalani perjalanan suka dan duka, dan meski kita tahu masih akan ada banyak penyesalan, suatu hari akan tiba. . .
bahwa kita harus mengucapkan selamat tinggal.
Meski aku tahu kesedihan membuatku menghela nafas, karena waktu tidak akan pernah kembali, ingatlah bahwa saat ini aku hanya tersenyum!
Dan inilah saatnya film panjang itu berhenti dan membiarkannya tersimpan dalam ingatan.
Setelah perjalanan ini berakhir, kita hanya saling berpegangan tangan erat-erat dan ayo pulang.
Dulunya kita begitu kesepian, kini kita semakin merindukan momen kebersamaan itu.
Ini seperti rumah, seperti mimpi.
Meskipun kita tahu bahwa ketika kita pergi, akan sulit untuk menyembunyikan air mata yang mengalir di mata kita, kita tetap harus menerima bahwa kita harus mengucapkan selamat tinggal!
Meski aku tahu kesedihan membuatku menghela nafas, karena waktu tidak akan pernah kembali, ingatlah bahwa saat ini aku hanya tersenyum.
Dan inilah saatnya film panjang itu berhenti dan membiarkannya tersimpan dalam ingatan.
Setelah perjalanan ini berakhir, kita hanya saling berpegangan tangan erat-erat dan ayo pulang.
Ayo pulang, ayo pulang, berpegangan tangan dan pulang. Ayo pulang, ayo pulang, berpegangan tangan dan pulang.
Ayo pulang, ayo pulang, berpegangan tangan dan pulang. Ayo pulang, ayo pulang!
Jangan saling melupakan, meski hanya sedetik, biarkan nostalgia memenuhi matamu selamanya.
Meski cakrawala sangat jauh, ribuan jalan masih menanti kita.
Meski aku tahu kesedihan membuatku menghela nafas, karena waktu tidak akan pernah kembali, ingatlah bahwa saat ini aku hanya tersenyum.
Dan sudah waktunya film panjang itu berhenti, membiarkan momen itu terbengkalai dalam ingatan.
Setelah perjalanan ini berakhir, kami tetap berpegangan tangan erat.
Sudah waktunya film panjang itu berhenti dan membiarkannya tersimpan dalam ingatan.
Setelah perjalanan ini berakhir, kami tetap berpegangan tangan erat. . .
Aku akan pulang saja!