Lagu lain dari SIXTYUPTOWN
Deskripsi
anhtunglenpho: album
Vokalis: SIXTYUPTOWN
Produser, Vokalis: luskii
Penata Rekaman, Komposer Penulis Lirik: Bùi Danh Tùng
Lirik dan terjemahan
Asli
. . . Life's been moving fast.
Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you here with me.
-Life's been moving fast. -Mọi thứ thay đổi quá nhanh.
Hai năm anh chọn đi theo con đường ngày chưa một lần nhà phanh.
Anh vẫn đang bận trốn chạy những nỗi sợ ở trong sâu thẳm.
Anh nhớ mùa hoa đồng nội, nụ cười của mẹ và màu lá xanh.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, mẹ à!
Con biết là con còn hư và con không hay nghe lời mẹ.
Thời gian là thứ đáng sợ, không biết mẹ có thấy trong vành khi thấy những sợi tóc bạc thay thế cho màu tóc xanh.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, chị à!
Tùng biết là chị cũng rất buồn khi gia đình mình như vậy.
Chị còn nhớ những ngày bé, though we used to fight, chị vẫn quan tâm chăm sóc Tùng như là người mẹ thứ hai.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, bố ơi! Đã được một năm từ lần cuối bố con nói chuyện.
Con biết bố biết bố sai vì những gì mà bố đã làm, nhưng con sẽ không đòi hỏi sự thật -vì bố dạy con không được tham lam ạ. -Life's been moving fast.
Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you -here with me. Life's been moving fast. -Và mọi thứ thay đổi quá nhanh em à.
Ta đã không nói chuyện cũng được hai năm, nhưng giờ xung quanh em là những tiếng cười, những người bạn thật sự thương em và một người nắm tay em đến cuối và có thể khi em già. Và người đấy không phải là anh.
Anh cũng vui khi em nhận ra người đấy chưa bao giờ là anh. Anh quá trẻ con để yêu, anh lao vào những thứ siêu nhanh.
Ai yêu anh rồi sẽ ghét bởi vì anh ghét những người yêu anh.
Tại sao cuộc sống lại buồn qua lăng kính của người trưởng thành?
Tại sao mà khi ta lớn, ta chỉ muốn được làm trẻ ranh?
Chỉ muốn làm vòng Hà Nội như đứa trẻ sau xe của bố, rồi Bà Thảo thì xiên nướng, ngồi Phố Cổ uống trà chanh.
Đi một vòng Hà Nội với anh, một vòng để nàng nhận ra là Phan Đình Phùng vẫn màu lá xanh.
Và có lẽ ta sẽ ngồi cười vì những ngày tháng hồi ta còn rảnh. Có lẽ ta đã kết thúc vì ta muốn nó bắt đầu quá nhanh.
Bố ơi, có lẽ con và bố thì cũng rất giống, giống trong việc giỏi phá và giống trong việc giỏi làm thất vọng. Giống trong việc ái kỷ và chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.
Biết nhìn xa trông rộng nhưng lại không biết nhìn ngược vào trong.
Con mong là con sẽ lớn và rồi con sẽ trưởng thành.
Và nếu lúc đó chưa quá muộn thì hai ta sẽ ngồi nói chuyện về những ước mơ, về những hối hận và có thể là lời xin lỗi.
Nói câu này trớ trêu nhưng con mong bố con mình còn duyên.
Mẹ à, có lẽ con và mẹ thì cũng rất giống, giống trong cả cách nghĩ, cách sống cho dù có lúc bất đồng.
Giống trong việc đặt kỳ vọng cao để tự làm mình thất vọng.
Con biết mẹ đang rất gồng vì công việc vẫn còn đang chất chồng.
Cuộc sống này đâu nhẹ nhàng với mẹ, sao mẹ nhẹ nhàng với con? Mẹ vẫn dạy con phải thương người nên điều đấy dễ dàng với con.
Xuân, hạ, thu, đông rồi lần nữa lại trong xuân.
Tuổi già của mẹ đang đến và con chỉ mong thành công -con đến sớm hơn.
-Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you here with me.
Life's been moving -fast. -Mọi thứ thay đổi quá nhanh, Tùng ơi!
Tao cảm ơn mày vì đã yêu âm nhạc như này, Tùng ơi.
Tao cảm ơn mày vì đã luôn cố gắng mỗi ngày, Tùng ơi. Cảm ơn mày có móng tay nhọn vì vỏ quýt dày, Tùng ơi.
Vì Tùng ơi, vì Tùng ơi, vì Tùng ơi!
Tao biết mày cố rất nhiều để có được ngày hôm nay, Tùng ơi. Tao biết là mày kiên nhẫn vì nó không xảy ra ngay, Tùng ơi.
Nhưng tao biết là dù phải chết thì mày sẽ luôn hăng say, Tùng ơi.
Và có lẽ là điều tệ nhất không phải là chết, mà đó là trước khi chết ta nhận ra ta chưa bao giờ sống.
Và đó là lúc nhận ra cả đời người sắp đổ thành sông.
Và đó là lúc nhận ra nếu cố hơn nữa thì đã thành công. Và tao không biết là ai muốn thế, nhưng tao thì không.
Tao muốn quyết định số phận của mình, không trôi như bao ni lông.
Tao có một vài anh em và những hoài bão ở Phạm Huy Thông.
Giờ xe tôi bơm đầy xăng, ngồi ghế sau trống, mấy bạn đi -không? -Baby, do you know that I need you here?
Một giờ hai mươi lăm, hai bảy tháng ba, hai không hai lăm.
Yên Phụ,
Trúc Bạch,
Quận Ba Đình, Hà Nội. Anh Tùng F.
Terjemahan bahasa Indonesia
. . . Hidup telah bergerak cepat.
Sayang, tahukah kamu kalau aku membutuhkanmu di sini?
Sayang, tahukah kamu?
Aku membutuhkanmu di sini bersamaku.
-Hidup berjalan cepat. -Semuanya berubah begitu cepat.
Selama dua tahun, ia memilih mengikuti jalan yang sama yang tidak pernah berhenti.
Dia masih sibuk melarikan diri dari ketakutannya yang terdalam.
Aku rindu musim bunga di ladang, senyuman ibuku, dan warna hijau dedaunan.
Semuanya berubah begitu cepat, Bu!
Aku tahu aku masih nakal dan aku jarang mendengarkanmu.
Waktu adalah hal yang menakutkan, aku tidak tahu apakah ibuku melihat di matanya ketika dia melihat rambut perak menggantikan rambut biru.
Semuanya berubah begitu cepat, saudari!
Tung tahu kalau dia juga sangat sedih karena keluarganya seperti itu.
Dia masih ingat masa kecilnya, meski dulu kami sering bertengkar, dia tetap merawat Tung seperti ibu kedua.
Semuanya berubah begitu cepat, Ayah! Sudah setahun sejak terakhir kali ayahmu berbicara.
Saya tahu Anda tahu Anda salah karena perbuatan Anda, tetapi saya tidak akan menanyakan kebenarannya - karena Anda mengajari saya untuk tidak serakah. -Hidup berjalan cepat.
Sayang, tahukah kamu kalau aku membutuhkanmu di sini?
Sayang, tahukah kamu?
Aku membutuhkanmu - di sini bersamaku. Hidup telah bergerak cepat. -Dan semuanya berubah begitu cepat, sayang.
Sudah dua tahun kita tidak berbincang, tapi kini kamu dikelilingi oleh canda tawa, teman-teman yang benar-benar menyayangimu, dan seseorang yang memegang tanganmu sampai akhir dan mungkin saat kamu sudah tua. Dan orang itu bukanlah kamu.
Aku juga senang saat kamu menyadari orang itu bukanlah aku. Dia terlalu kekanak-kanakan untuk dicintai, dia terburu-buru melakukan sesuatu dengan sangat cepat.
Siapapun yang mencintaimu akan membencimu karena kamu membenci orang yang mencintaimu.
Mengapa hidup ini menyedihkan jika dilihat dari sudut pandang orang dewasa?
Mengapa ketika kita besar nanti, kita hanya ingin menjadi anak-anak?
Saya hanya ingin berkeliling Hanoi seperti anak kecil di belakang mobil ayahnya, lalu Ny. Thao akan memanggang tusuk sate dan duduk di Old Quarter sambil minum teh lemon.
Ikuti tur keliling Hanoi bersamanya, tur untuk menyadari bahwa Phan Dinh Phung masih hijau.
Dan mungkin kita akan duduk dan tertawa tentang hari-hari ketika kita senggang. Mungkin kami mengakhirinya karena kami ingin memulainya secepat itu.
Ayah, mungkin Ayah dan aku sangat mirip, serupa dalam hal memecahkan sesuatu dan serupa dalam hal mengecewakan. Suka narsis dan hanya memikirkan diri sendiri.
Tahu cara melihat jauh, tapi tidak tahu cara melihat ke belakang.
Saya berharap saya akan tumbuh dewasa dan kemudian saya akan menjadi dewasa.
Dan jika belum terlambat maka kita akan duduk dan membicarakan tentang mimpi, penyesalan dan mungkin permintaan maaf.
Ironis sekali mengatakan ini, tapi kuharap ayah kami dan aku masih saling mencintai.
Bu, mungkin ibu dan aku sangat mirip, mirip dalam cara berpikir dan hidup kita meski terkadang kita berbeda pendapat.
Mirip dengan menetapkan ekspektasi tinggi hingga mengecewakan diri sendiri.
Saya tahu ibu sangat stres karena pekerjaan masih menumpuk.
Hidup ini tidak lembut padamu, kenapa kamu lembut padaku? Ibu selalu mengajariku untuk mencintai orang lain, jadi itu mudah bagiku.
Musim semi, musim panas, musim gugur, musim dingin, dan musim semi lagi.
Usia tua ibu akan segera tiba dan saya hanya berharap sukses - saya datang lebih cepat.
-Sayang, tahukah kamu bahwa aku membutuhkanmu di sini?
Sayang, tahukah kamu?
Aku membutuhkanmu di sini bersamaku.
Hidup telah bergerak -cepat. -Semuanya berubah begitu cepat, Tung!
Terima kasih telah menyukai musik seperti ini, Tung.
Aku berterima kasih karena kamu selalu berusaha setiap hari, Tung. Terima kasih punya kuku yang tajam dan kulit jeruk keprok yang tebal, Tung.
Karena Tung, karena Tung, karena Tung!
Saya tahu Anda berusaha sangat keras untuk mencapai posisi Anda saat ini, Tung. Aku tahu kamu bersabar karena hal itu tidak akan langsung terjadi, Tung.
Tapi aku tahu, meski harus mati, kamu akan selalu semangat, Tung.
Dan mungkin hal terburuk bukanlah kematian, tapi kesadaran sebelum kematian bahwa kita belum pernah hidup.
Dan saat itulah aku menyadari seluruh hidupku akan berubah menjadi sungai.
Dan saat itulah saya menyadari bahwa jika saya berusaha lebih keras, saya akan berhasil. Dan saya tidak tahu siapa yang menginginkan itu, tetapi saya tidak menginginkannya.
Aku ingin menentukan nasibku, bukan hanyut seperti kantong plastik.
Saya memiliki beberapa saudara dan ambisi di Pham Huy Thong.
Sekarang mobil saya penuh bensin, jok belakang kosong, kalian pergi - bukan? -Sayang, tahukah kamu bahwa aku membutuhkanmu di sini?
Dua puluh lima satu, dua puluh tujuh Maret, dua nol dua puluh lima.
Yen Phu,
Truc Bach,
Distrik Ba Dinh, Hanoi. Tuan Tung F.